- Giai đoạn đầu yêu: nghiên về tính dục và trí tưởng tưởng để thấy trên đời này mọi thứ là hoàn mĩ
Sung sướng và hoang mang, không tự chủ, không thích tiếp xúc ai khác, muốn chạm vào thể xác của nhau
Muốn có sự cộng hưởng đến khi cả hai bên trao thân nhau.
Đó là sự tương tác cao độ cảm xúc : cần đứng trên tình thương còn không thì đó là sự trao đổi cảm xúc hay lợi dụng, và đó là sự khác biệt của tình yêu thương cảm xúc và chịu trách nhiệm cuộc đời nhau.
Trao thân chỉ là khát khao sự bay bỏng cảm xúc mà ý thức rất mơ hồ về trách nhiệm. Và họ nhắc nhau chỉ là không để bị thụ thai.
Sau khi hai cơ thể hòa trộn vào nhau thì tâm thức từ đó sẽ xáo trộn: những tâm lí phức tạp: phát sinh giận hờn, ghen tuông nghi ngờ, sơ hãi, lạc lõng, vì họ muốn sở hữu nhau và muốn lấy lại những gì quí giá đã hiến tặng cho nhau
Ngoài ra khi dễ dang đạt đc đỉnh cao của cảm xúc, ta không còn thiện chí để hiểu nhau sâu sắc bền vững hơn. Và khi đó cảm xúc yếu dần thì sự bội bạc thường dễ xảy ra.
Bên nào mạnh thì bên kia bị lôi theo. Nếu định hướng sai lầm thì ta đưa người yêu của mình đi về hướng hưởng thụ thì tình yêu sẽ mòn và lụi tàn lúc đó ta rơi vào cảnh là con nghiện của cảm xúc, và cuối cùng là thương tích và phái nữ sẽ bị tổn thương, tệ nhật là tâm thức sẽ hình thành cơ chế bén nhạy về dục vọng và mặc định luôn về mức thõa mãn đã từng đạt được, điều đó sẽ hành hạ ta trong thời gian phải sống một mình. Nếu mau chóng tìm ra đối tượng mà năng lượng ham muốn ấy vẫn chưa đc chuyển hóa thì ta sẽ gặp khó khăn khi người đó nghiên về nguyen tắc của khối óc hơn là con tim.
Ngày xưa họ kính nhau như khách, họ giữ gìn nhiều thủ tục trang trọng.
Thể xác chỉ hòa quyện khi hai tâm hồn đã hòa quyện.
Nếu thiếu sự tinh tế thấu hiểu và trao nhau đầy đặn ân tình thì đằng sau lớp thăng hoa cảm xúc kìa phát sinh niềm khinh rẻ sự thèm khát vô độ, buông mình dễ dãi của nhau. Và sự thất kính này là nguyên nhân sâu xa dẫn đến những xung đột chẳng đáng vào đâu trong đời sống hôn nhân. Nên có thể nói sự thõa mãn dục vọng là sự ích kỉ hoàn hảo nhất vì tuy được hưởng thụ nhưng lại thấy mình bị thiệt thòi ngay sau màn kết thúc.
Vì chưa tuyên bố trách nhiệm sống chung trước cộng đồng, chưa thông qua hình thức truyền thống của gia đinh, pháp luật hay tôn giáo để buộc đôi bên đảm bảo thủy chung.
Trao thân là bảo vệ hp lứa đôi trí tuệ , khi nào ta gửi phận thì ta mới trao thân, lúc đó năng lượng tập thể giúp ta vượt qua nhiều thử thách sau hôn nhân. Nghĩ đến ngày đó nên ta mới không dễ bỏ nhau.
Ở tây phương, họ không muốn cưới vì họ không còn thấy ý nghĩa thiêng liêng và họ thấy nhàm chán nhau trước đó. Và số lượng thanh thiếu niên đều tự vẫn vì đổ vỡ tinh cảm trong khi sống thử
Người trẻ đó đều bị tôn thương khi cái tôi bị hất hủi
Họ càng trở về bản năng hoang dại, khi mất niềm tin vào cuộc sống người trẻ trở nên cô đơn lạc lõng, và vô trách nhiệm và hương thụ vô trách nhiệm . Tình yêu chân chính đó là sự vươn lên k tàn phá cuộc sống, tàn phá lí tưởng.
Giả sử một người yêu ta ít kính trọng nhiều => người đó sẽ có trách nhiệm bảo đảm cho cuộc đời ta thì đó là yêu nhau đích thực rồi.
Một người yêu ta nhiều mà kính trọng ít => người đó sẽ dễ bỏ mặc ta bất kì lúc nào
Thì ta chọn ai ?
Nếu thấy đc khổ đau hành vi thõa mãn nhục dục không đúng nguyên tắc gây ra thì ta không nên trao thân với người chưa phải là chồng, vợ ta. Ta không nên tán thành kẻ phản bội người vi pham hôn phối, Và ta cần học cách bảo về an toàn cho bản thân, già đình và mọi người. Ngăn chặn thói tà dâm gây ra đổ vỡ cho gia đình và xã hội.
Love&Gratitude
0 nhận xét:
Đăng nhận xét