Designed by Veethemes.com | Gooyaabi

CHỮA LÀNH ĐỨA TRẺ TỪ KHIÊM NHƯỜNG, THÀNH CÔNG ĐẾN KIÊU NGẠO, THẤT BẠI

 




🔵 🎁🛫 CHỮA LÀNH MỐI QUAN HỆ #coach_maria_phương_trần

 

CHỮA LÀNH ĐỨA TRẺ TỪ KHIÊM NHƯỜNG, THÀNH CÔNG ĐẾN KIÊU NGẠO, THẤT BẠI

Khi một đứa trẻ trưởng thành phạm lỗi bởi do những lựa chọn của chúng, thì chính cuộc sống của chúng sẽ bị phạt thẻ, bị ngã đau điển hình là mất đi sự nổi tiếng, nghề nghiệp, tiền bạc, tình cảm

NTL Bạn muốn tôi sẽ làm gì cho bạn?

KH: Tôi muốn cô giúp tôi về cuộc sống cá nhân, cuộc sống chuyên nghiệp

NTL: Tại sao bây giờ bạn phải gói đồ trở về nhà của mình? Hãy nói từ miệng, từ trái tim của mình? Đó là điều tôi muốn nghe

KH: Tôi không hạnh phúc vì tôi là người đàn ông đang thất bại

NTL: Bạn đã làm gì, đó là điều tôi muốn biết, nào giờ bạn hãy nói đi

KH: Tôi phạm nhiều lỗi, không trưởng thành, thiếu trách nhiệm,

NTL: Bây giờ chúng ta mới thật sự là nói chuyện đây

KH: Hiện tại, tôi không có công việc. Cố gắng xây dựng lại. Tôi gặp vấn đề với tài chính với người mà tôi tin tưởng, bạn bè

NTL: Để tôi làm rõ cho bạn biết. Khi chúng ta gặp vấn đề khó khăn tài chính là lúc chính chúng ta có vấn đề bởi tiền bạc “là đại diện cho trạng thái năng lượng của chính chúng ta”. Vậy nên khi có vấn đề về tài chính thì đó chính là bạn đang có vấn đề

KH: Tôi nghĩ quan trọng hơn tiền là tôi muốn trở thành người tốt hơn, người cha tốt hơn, học trở thành người đàn ông

NTL: Bạn chỉ học quản lí năng khiếu của bạn, nhưng lại không quản lí những thứ quan trọng nhất. Việc quan trọng đầu tiên của bạn là trở thành người đàn ông đúng nghĩa. Bạn biết đó chỉ khi đó thì sự nghiệp, tài năng của bạn mới đem bạn đi xa được. Và sự nghiệp của bạn được duy trì là nhờ vào cá tính của bạn, giá trị cốt lõi của bạn, tầm nhìn của bạn. Và tất cả những điều tôi vừa nói thì bạn không phát triển tí nào

KH: Giờ thì tôi đã được mở mắt, chứ trước đây thì không thưa cô

NTL: Bây giờ tôi muốn bạn hãy dắt tôi đến nơi mà bạn sợ hãi nhất (tất nhiên không phải là môn bóng đã bạn yêu thích). Bạn sẵn sàng chưa

KH: Vâng thưa cô, tôi đã sẵn sàng. Đó là lí do tôi ở đây

------------

NTL: Nói tôi nghe về ngôi nhà (đang ở đó) mà bạn đã sống khi còn nhỏ ?

KH: Đây là nhà bà ngoại nơi mà tôi lớn lên

NTL: Đâu là từ tiêu cực nhất mà bạn mô tả về ngôi nhà này?

KH: Tuổi thơ dữ dội. Mẹ tôi sinh tôi ra khi bà ấy 17 tuổi. Bà ấy làm 2 công việc, nên bà ấy giao tôi cho bà ngoại nuôi

NTL: Bạn có hiểu lí do nào bạn phải sống với bà ngoại của mình trong khi mẹ bạn vẫn còn sống?

KH: Tôi cũng không hiểu sao hồi đó tôi cũng không có ý nghĩ là phải hỏi, hay có lẽ tôi sợ phải hỏi điều đó. Nếu cô sống ở đây với bà tôi, cô sẽ hiểu thế nào là sợ. Sợ ngay khi cả yêu cầu được đi toilet.

NTL: Nói về bà ấy cho tôi nghe?

KH: Bà tôi là người khó tính, khó khăn. Tôi luôn bị đánh bởi vì là một trẻ nhỏ

NTL: Hãy nhớ điều tôi nói này. Bạn bị đánh vì bạn chỉ là đứa trẻ, chơi như một đứa trẻ bình thường

KH: Chỉ khi tôi lớn lên sau này, tôi mới biết đó là tình yêu khó khăn

NTL: Thế bạn có cảm nhận đó là tình yêu không?

KH: Không, tôi không cảm nhận được tình yêu. Tôi chưa bao giờ được cái ôm hay nói rằng “mẹ/bà yêu con”
NTL: Giờ đây tôi muốn bạn hiểu rõ điều này đã gây tổn hại đến bạn như thế nào? Nó không phải là về bà ngoại của bạn đâu, mà là trái tim của bạn bị tan vỡ, tổn thương

KH: Cô nói hoàn toàn đúng. Tôi bị tổn thương xuyên suốt cuộc sống của mình và đã không yêu cầu sự giúp đỡ. Tôi đã quá đau khổ, buồn phiền. Quá nhiều đêm, nhiều ngày tháng

NTL: Đây là điều cực kì khó khăn cho bạn. Tôi muốn bạn giờ đào sâu vào trái tim của mình, lắng nghe tiếng nói của trái tim mình, nó đang nói điều gì với bạn?

KH: Cô biết không, nhiều người nhìn tôi rất giàu có, hạnh phúc nhưng tôi thì đau khổ, buồn bã. Khi tôi về nhà với chính mình, tôi cũng buồn. Tôi cảm thấy cô đơn

NTL: Bạn trở thành nạn nhân của chính tài năng của bạn. Mọi người sẽ luôn hỏi bạn, này bạn cảm thấy thế nào? Bạn nói cho tôi biết nào, bạn cảm thấy thế nào? Bạn có thể phát triển tài năng của bạn nhanh chóng, nhưng còn trái tim của bạn thì sao? Bạn có thể có nhiều bằng cấp nhưng còn linh hồn bạn thì sao? Bạn không ổn tí nào. Bạn biết đó, bạn gần 40 tuổi, không có đồng đội, không có được tầm nhìn rằng mình sẽ làm gì tiếp theo, con cái trông chờ vào tiền trợ cấp của bạn. Bạn là ai vậy?

KH: Tôi không biết tôi thật sự là ai. Tôi thật sự không biết.

NTL: Câu trả lời đúng rồi đó. Tôi hỏi bạn, nếu như sự nghiệp của bạn kết thúc. Thì bạn cho tôi biết đâu là giá trị cốt lõi và ý nghĩa trong cuộc đời của bạn để bạn tiến tới? Và nếu như mục đích sống lúc này của bạn là trở thành con người thật của bạn thì sao? Bạn sẽ cần làm những gì?

----

NTL: Bạn có biết cha mình là ai, người như thế nào không?

KH: Ông ta sống ở nhà, nhưng không nuôi dạy tôi

NTL: Ông ta ở đâu, làm gì?

KH: Ông ta rời nhà từ sáng sớm, tận trưa, rồi lại đi tiếp. Ông ta hiện diện ngoài đường, chứ không hiện diện trong gia đình

NTL: Vào khoảng độ tuổi 11, bạn đã khám phá ra cha mình không hiện diện với mình. Khi ấy bạn đã hỏi mẹ bạn, cha bạn đâu. Và câu trả lời của bà ấy là: cha mày bỏ mày rồi. Bạn là đứa con của hai vợ chồng cãi vã và đổ vỡ trong hôn nhân. Họ đã nói dối và che giấu nhiều sự thật với bạn. Và không ai trong gia đình bạn giải thích hay có cuộc nói chuyện cho bạn biết được lí do tại sao họ lại như vậy.

Giờ tôi muốn bạn nhắm mắt lại. Hãy nhớ lại khoảnh khắc mà mẹ bạn bảo rằng: cha mày, bỏ mày rồi. Khi ấy bạn cảm nhận thấy điều gì? Khi nghe điều đó, bạn đã đi đâu, làm gì?

KH: Tôi vẫn ở ngôi nhà ấy.

NTL: Bạn có nói điều đó với ai không? Bạn có hỏi bà ấy vì sao không? Bà ấy trả lời gì với bạn? Bạn có thể nói cho tôi biết không? Tim bạn có tiếng nói gì muốn phát ra không? Không cần có tiếng nói nhưng chỉ cần có âm thanh phát ra, đó là gì vậy? Nào, bạn xoay người vào trong. Tôi muốn bảo vệ phẩm giá cho bạn. Bạn có thể khóc ở góc kín này.

KH: Điều đó khiến tôi bị tan vỡ đối khi 11 tuổi. Lúc đó, tôi thật sự không biết bố mình là ai?

NTL: Và rồi bạn luôn nhìn ngóng về ông ấy mỗi ngày khi ông ấy trở về từ cửa nhà của bạn?

KH: Vâng, tôi đã tìm kiếm ở ông ta

NTL: Tôi muốn nếu bạn cho phép chính mình, bạn có quyền tức giận mẹ bạn, tức giận Thiên Chúa, tức giận với cha của bạn. Bạn không thể bảo vệ họ, bạn phải chăm sóc chính bạn. Và đó là lí do bạn có các mối quan hệ nhưng không đi đến đâu cả. Đó là lí do vì sao bạn không thể kết nối được với người yêu của mình, đó là lí do vì sao bạn nổi loạn bỏ công việc của mình, bạn tức giận với chef, bạn không kết nối được với bất cứ người bạn nào, bạn luôn mất niềm tin. Và lí do nó đang hiện diện ở đây. Bạn muốn được nhìn thấy, bạn muốn thể hiện chính mình, bạn muốn đóng kịch để bố bạn nhìn thấy. Bố bạn ở ngay trong ngôi nhà với bạn, nhưng đã không thừa nhận bạn, vẫn không nhìn thấy bạn.

Giờ tôi muốn bạn hãy quay lại, nhìn vào tôi để tôi nói cho bạn biết người chịu trách nhiệm cho những vấn đề sức khỏe tâm lí, cảm xúc, tâm linh là bố mẹ bạn. Họ đã làm bạn trở nên kẻ thất bại

KH: Phải, chính họ là người luôn làm tôi thất bại.

NTL: Họ là ai.

KH: Họ chính là mẹ tôi, bố tôi và cả hai bọn họ

NTL: Bạn đã đối xử với con bạn ra sao khi có quá khứ là người cha đối xử với bạn như vậy

KH: Không có mặt ở đó cho con. Sử dụng lí do khoảng cách, cự li để làm lí do thoái thác trách nhiệm thăm hỏi, chăm sóc con cái

NTL: Tôi muốn bạn nhìn thấy hành vi của bạn là đang lặp lại chính hành vi của bố bạn đối với bạn. Giờ thì tôi sẽ cung cấp cho bạn công cụ, kỹ năng để bạn bước vào cuộc chiến đấu này

KH: Tôi muốn cắt đứt vòng lặp này thưa cô

NTL: Khi tôi nhìn vào KH của mình, vào tình trạng tâm hồn và trái tim của anh ấy, tôi nhận thấy đây là một tội ác. Tôi cần phải gặp người cha của anh ấy. Khi có người nói chuyện gợi mở với ông ta, ông ta vẫn giữ khoảng cách và không muốn tham gia vào câu chuyện. Nhưng theo tôi, thì ông ta không thể giữ mãi điều này được. Và điều tôi cần làm là có một cuộc nói chuyện riêng tư với bố của anh ấy. Khi đứa con trai gặp vấn đề, trách nhiệm của người bố là phải lộ diện. Và khi tôi hỏi ông ta rằng vì sao ông không hiện diện cho con cái của mình. Ông ta đã trả lời: tại sao cô không hỏi vợ tôi ấy? Đó là điều tôi muốn biết, và tôi sẽ đi hỏi bà ấy

----

NTL: Chào bà, khi bà nhìn vào người con trai của mình. Bà thấy mình đã làm gì tạo nên đứa con như vậy?

Mẹ: Người đàn ông thiếu trách nhiệm với con cái cho những lựa chọn mình đã làm. Đứa con khổ  tâm

NTL: Con bà chứng kiến cảnh bố của nó chăm sóc quan tâm đứa em của nó hơn. Đứa mà ông ta yêu thương. Ông ta còn bỏ đi ngoại tình. Còn nó thì không biết gì về bố mình. Tại sao bà không giải thích cho con bà lí do tại sao ông ta làm như thế?

Mẹ: Tôi đã không nghĩ về việc đó. Tôi chỉ nghĩ tôi tôn trọng ông ta.

NTL: Bà nói gì cơ. Bà nói bà tôn trọng ông ta ah? Khi mà bà đang nói xấu chồng bà cho con bà nghe mỗi ngày sao? Khi ấy mẹ bà nói thế nào về những việc làm này của bà?

Mẹ: Bà ấy nói, chuyện của mày mày tự lo. Vì mày đã cãi lời tao để lấy nó làm chồng mày.

NTL: Vậy khi thời gian khó khăn đó, bà nói chuyện với ai về những đau khổ này?

Mẹ: Không ai cả. Tôi không được quyền nói về những điều đó với mẹ tôi.

NTL : Lúc ấy, bà cảm thấy thế nào trong trái tim của bà ? sợ hãi, tội lỗi, xấu hổ, tức giận

Mẹ : Tôi cảm tất cả điều đó

NTL : Rồi bà làm gì tiếp sau đó 

Mẹ : Tôi chỉ giữ nó vào trong lòng của mình

NTL : Bà có ý thức không, từ khi bắt đầu bà mang thai đứa con của bà. Bà đã tưới gội tất cả những cảm xúc xấu hổ, tội lỗi, sợ hãi, tức giận, thù địch đó vào cho tâm hồn đứa bé. Và để rồi đứa bé đó khi ở tới đỉnh cao, lại là lúc nó bị vỡ vụn. Và rồi cái un nhọt ấy vỡ vào cuộc sống của anh ta. Bà hiểu điều tôi vừa nói với bà không ? Giờ đây bà cần lắng lại và cảm nhận những sự lựa chọn của bà đã làm đã ảnh hưởng đến cuộc đời con của mình như thế nào ? Việc bà đã giữ thinh lặng trong ngôi nhà này. Cũng như chính bà bị buộc phải giữ thinh lặng đối với mẹ của bà. Giờ đây việc chúng ta cần làm là có cuộc giao tiếp để bẻ gãy các mô thức của gia đình

Có bao giờ con trai bà nhìn thấy bà và chồng bà ngồi xuống bên nhau nói chuyện và bàn bạc trong bình an không ?

Mẹ : Chúng tôi không ngồi được với nhau quá lâu, rồi mỗi người cự cãi và bỏ đi. Thật sự chúng tôi chưa từng có buổi nói chuyện cho đàng hoàng thật sự

NTL : Chúng ta cần thừa nhận những gì chúng ta gây ra đã tạo ra kết quả của ngày hôm nay. Tôi sẽ gặp con trai bà để nói chuyện thêm với nó. Ngày mai, bà sẽ có một cuộc nói chuyện thật sự với chồng bà mà bà đã chưa từng được có

----

NLT : Chào con trai, tối nay con sẽ không lên nhà để nói chuyện với mẹ con được. Vì bây giờ con cần nói chuyện với ta trước. Con chưa sẵn sàng cho cuộc đối thoại đâu.

Con đã bị kẹt trong tuổi thơ của mình khi con 11 tuổi. Và ta thì không thể nào nhìn thấy con có thể được chữa lành khi bố mẹ con không ngồi lại với nhau và để cuối cùng con có thể đối diện với bố của mình

NLT : Giờ ta muốn con cho ta biết, con có cảm giác gì khi con đến những tụ điểm đông người nhảy múa, để làm gì ?

KH : Con muốn người ta nhìn con, tất cả con mắt tập trung về phía con

NTL : Đó là vì bố con đã không để ý đến con. Đó là cách mẹ con đã không để ý đến con

KH : Con đã tìm kiếm sự chú ý, quan tâm ở những nơi con mắt khác, bởi nơi con cần thì con lại không có

NTL : Con chỉ cần thừa nhận sự thật đó là tốt lắm rồi. Bởi vì khi con không biết con là ai, người ta sẽ lợi dụng con. Con nhận được và cảm thấy gì khi mình làm điều đó ?

KH : Con cảm thấy bị tổn thương, thất vọng,

NTL : Con thất vọng về điều gì ?

KH : Về điều con đã không biết

NTL : Con biết tại sao con không biết không ? Vì cha của con đã không làm gương và dạy cho con biết tất cả những điều đó. Điều này rất quan trọng khi có một người cha trong cuộc đời. Nghe kỹ đây con trai, bởi vì bố con đã không chỉ dạy cho con những điều cần thiết. Và con cũng đã không biết để chỉ dạy cho con trai mình. Ta có thể sẽ lại ngồi đây có một câu chuyện tương tự với con trai con trong 15 năm nữa. Các đứa trẻ cần biết chúng là ai và chúng học được điều đó là từ cha của chúng. Con cái của con không quan tâm con làm nghề gì. Con biết điều đó không. Chúng cũng đang có cảm giác đau khổ bởi chính nghề nghiệp của con đang bỏ mặc chúng. Con có nhận ra con đã đang làm tổn thương trái tim con của mình ? Rồi con của con sẽ nhớ lại hồi 5 tuổi, cha của chúng đang ở đâu ? Và chúng phải có câu trả lời. Con thấy đó, con đã phá hủy danh tiếng của mình và bây giờ đây con phải xây dựng lại nó.

KH : Con muốn cô giúp con được chứ

NLT : Oh, con đang yêu cầu ta giúp đỡ con/ Thật vậy sao. Thật tuyệt vời. Được lắm. Ta rất lấy vinh dự được giúp đỡ cho con.

----

 

NTL : Giờ đây tôi đang ở cùng một chàng trai gặp nhiều khủng hoảng trên toàn tập : cảm xúc, tâm linh, tài chính, mối quan hệ. Và anh ta cần được hỗ trợ. Anh là người đàn ông sụp đổ với mối quan hệ với con cái, với bạn đời, với công việc, với bạn bè… Và bây giờ anh sẽ nhận vào cho mình những tấm thẻ phạt vì những gì mình gây ra. Và đây là danh sách thẻ phạt mà ban phải nhận trên sân đời của anh ta:

+ Sụp đổ trong mqh với bạn đời

+ Thảm bại trong công việc

+ Thiếu vắng những người bạn chân thành

+ Không kết nối với cha mẹ, vợ, con cái. Ta không nói việc con gửi tiền nuôi dưỡng. Ta muốn nói tới việc trở thành người cha là phải hiện diện bên con của mình và chia sẻ với nó những khoảnh khắc trong đời của nó

+ Về việc con đã phá hủy danh tiếng và sự nổi tiếng của con. Để được chữa lành, con cần phải biết được những việc nào con đã gây ra

+ Biện hộ, xin lỗi cho cuộc đời mình ra nông nỗi này

 

Tất cả những điều này con đã đang phải trả giá rất đắt. Nó khiến con ngừng phát triển, ngừng ghi bàn. Bây giờ con nhìn đi, đây là lúc con phải ghi bàn, phải chiến thắng nhưng nhìn đi, khắp trên sân toàn là thẻ phạt. Vậy làm sao con có thể ra sân để ghi bàn đây ?

Cho ta biết, tất cả các lỗi trên có phải do con gây ra không ?

KH : Dạ thưa đúng ah

NTL : Giờ con hãy tự mình đi nhặt chúng lên, sửa chữa chúng. Con cần phải dọn dẹp chúng. Con hãy luôn nhớ con chỉ còn 2 phút duy nhất để ghi bàn. Nên việc dọn dẹp của con phải nhanh gọn lẹ lên. Làm đi nào. Con có biết lúc này, người thầy Coach lớn nhất đang quan sát con đấy. Đó là Thiên Chúa đang xem sự sẵn lòng thay đổi của con ra sao ? Con có đang cố gắng thu dọn đống rối rắm của con không ?

Giờ con biết không, không nên có lời biện hộ, than phiền nào nữa hết. Bây giờ ta và con sẽ trở về tấm thẻ phạt đầu đời con nhận được là lúc con 11 tuổi, khi đó con đã có một cuộc nói chuyện với mẹ con về việc ông ta bỏ con.

NTL : Bây giờ con cần phải gặp mặt ông ta để nói với ông ta những hậu quả để lại cho con. Ông ta không phải người xấu nhưng mà con là người cho phép trái tim mình rộng mở. Con cần có tiếng nói cho mình. Nếu con không lên tiếng, con sẽ phải nhận tiếp nhiều thẻ phạt trong đời con.

---

NTL : Nếu anh ấy không trao đổi với bố của mình, thì anh ấy sẽ khó có cơ hội có được những điều mình muốn có trong đời và những điều trên sẽ lại diễn ra cho con của anh ấy

NTL; Bây giờ tôi muốn ông và con trai mình có cuộc nói chuyện, bởi tôi tin là giữa người cha, người con thể hiện tình cảm cho nhau cho dù thời gian có quá đi bao lâu đều có thể được hàn gắn.

NTL: Chào con trai, con hãy vào đây để chúng ta có cuộc nói chuyện với bố của con. Con cần vẫn giữ các thẻ phạt của con, bởi nó là của con.

NTL: Giờ đây con cho ta biết, con muốn bố con đang ở trước mặt con biết điều gì ?

Con: Con nghĩ là những gì đã xảy ra cho con là những gì mà môi trường sinh ra con đã tạo.  Con biết con luôn không cảm thấy hạnh phúc bên trong, nhưng con vẫn phải luôn giả bộ. Con cười giả tạo ngay khi con cảm thấy mình buồn và đau khổ bên trong. Ngay cả với các mối quan hệ với phụ nữ, con thật sự không biết làm sao để có mối quan hệ với họ. Những thứ đó con nghĩ con đáng được dạy khi con còn nhỏ nhưng con đã chưa từng được dạy bởi bố. Con nghĩ con đã phải hỏi bố từ lâu nhưng tới tận bây giờ con mới hỏi. Tại sao bố không hiện diện trong cuộc đời con?

Bố: Đôi khi, phải đợi đúng thời điểm. Ta phải đợi đúng thời điểm để mới có thể nói được với con những điều này. Ta nghĩ nó cũng phải nên được nói ra sớm hơn.

Con: Tôi nhìn thấy ông mỗi ngày, ông quan tâm coi sóc con ông yêu thích. Và tôi ước mình cũng được tham gia vào đó. Và tôi thật sự không hiểu nổi tại sao tôi phải đứng nhìn ông mỗi ngày mà không thể nào kết nối, nói chuyện được với ông. Mẹ tôi cũng không có mặt cho tôi. Và ông cũng vậy. Điều đó khiến tôi tổn thương

Bố: Ta là người đàn ông có vợ, và ta không thể làm bất cứ điều gì ta muốn được. Ta cũng muốn chơi với con, chơi đá bóng, dẫn con đi câu cá.

NTL: Tại sao ông không làm điều đó cho con ông?

Bố: Tôi có các đứa con khác của mình nữa. Tôi phải nuôi chúng kể cả con. Tôi có tận 2 công việc phải làm để chăm sóc các con

NTL: Như vậy là ông đã hỗ trợ tài chính cho con của ông? Và đây con ông, người cũng làm việc suốt ngày để nuôi 4 đứa con. Nó y chang ông. Và anh ta đã chưa bao giờ thấy ông tuyên bố anh ta là con trai của ông. Giờ con có thể nói cho bố mình là ông ta làm con tan nát trái tim thế nào ? Con hãy cho ông ta biết

Chính ông, ông đã làm tổn thương thằng bé. Thằng bé không quan tâm ông có vợ hay có mấy đứa con, điều nó quan tâm là ông đã làm tổn thương nó và nó đã không thể chữa lành. Tôi muốn ông hiểu cho đứa trẻ 11 tuổi. Ông biết không đây không phải người 40 tuổi, nước mắt của anh ta là của đứa trẻ 11 tuổi, chưa từng được khóc khi mà ông đã không tìm được lời để nói chuyện với con mình, mà ông đòi phải đợi thời gian đúng mới có thể làm được. Và đó là những giọt nước mắt mà nó đã không khóc được vào tuổi 11 của mình khi nghe mẹ nó nói rằng : bố nó đã bỏ nó đi

Bố : Con ơi, con có thể để trái tim con tha thứ cho bố không ? Bố đã nghĩ bố đã làm điều tốt nhất bản thân mình có thể làm ở thời điểm đó. Bố hy vọng con có thể tha thứ cho bố. Bố muốn con biết rằng bố yêu con.

Con : Dạ bố, con biết rồi ah. Con tha thứ cho bố.  (Hai bố con ôm nhau khóc)

NTL: Hãy ôm con của ông

Bố: Chúng ta sẽ làm việc cho mối quan hệ này

NTL: Con trai, đây là thời điểm đúng để con được chữa lành đứa bé 11 tuổi, và con của con cũng đang 10 tuổi chờ con để được chữa lành để nó có thể trở thành một người đàn ông hạnh phúc. Bởi con hãy nhớ con đang làm điều y chang bố con đã làm với con là chỉ chi trả tiền nuôi con thôi, chứ không hiện diện với con. Vậy thật tuyệt vời hôm nay ta đã bẻ gãy được điều này.

Con: Dạ, con biết là việc con phải làm là hiện diện với con cái của mình

NTL: Nhưng để có thể là người cha cho con của con, con cần phải để cho đứa trẻ trong con được trưởng thành. Và ta tin là điều đó đã xảy ra ngay lúc này. Ta vinh danh sự dũng cảm của con, và cả của cha con. Bởi vì có rất nhiều thế hệ đàn ông như ông họ không dám có cuộc nói chuyện như thế này. Bản thân họ còn không dám thừa nhận  rằng cuộc nói chuyện này phải xảy ra.

Bố: Phải, đó là việc tôi phải làm

NTL: Con trai nè, đây là lần đầu tiên con nghe được cha mình nói yêu mình

Con: Dạ đúng rồi, và con cảm được tình yêu của bố

NTL: Con có bao giờ nhìn thấy bố và mẹ con ngồi nói chuyện với nhau vì con chưa? Con đã bao giờ có trải nghiệm đó chưa?

Con: Không ah, con không nghĩ là có.

NTL: Hôm nay sẽ có

---

NTL: Chào bà, mời bà ngồi vào đây. Con trai bà vừa có cuộc nói chuyện với bố của nó

Mẹ: Mọi sự tốt chứ?

NTL: Tại sao con trai bà khóc?

Mẹ: Con tôi khóc bởi vì những tổn thương, đau khổ mà con đã không thể nói ra khi còn nhỏ khi bố nó không giao tiếp được với nó hoặc chính bởi tôi cũng không thể giao tiếp nói cho nó biết để nó có thể được chữa lành

NTL: Làm như thế nào mà hai ông bà để một đứa trẻ lớn lên lại không bao giờ được nhìn thấy bố mẹ mình ngồi lại với nhau để bàn về lợi ích của nó. Điều đó bà nghĩ gì?

Con: Con không biết tại sao lại như vậy nhưng trái tim con tan vỡ. Có quá nhiều điều bị bỏ lỡ và con thì bị tổn thương

NTL: Bà muốn con bà thứ lỗi cho bà điều gì? Đâu là điều bà muốn con bà tha thứ cho bà, vì lí do gì?

Mẹ: Tha lỗi cho mẹ vì đã không chia sẻ tình yêu mẹ dành cho con

Tha lỗi cho mẹ vì đã không giải thích hoàn cảnh bố con bỏ đi cho con hiểu lí do 

NTL: Bây giờ nào ông, tôi mời ông hãy nhìn vào người phụ nữ này. Ông hãy yêu cầu bà ấy thứ lỗi cho ông.

Bố: Bà hãy tha lỗi cho tôi

Mẹ: Tôi tha lỗi cho ông

Con: Đây có lẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất của con khi nhìn thấy bố mẹ tha thứ cho nhau. Và bây giờ con đã có thể đi những bước quan trọng trong đời mình để tiến lên, để xây dựng lại sự tự tin cho bản thân mình

NTL: Con trai đó là lí do tại sao sự tự tin của con trước đó bị đổ vỡ khi mà kết cấu nền móng của con bị sụp đổ. Chính ông bà, chính là những nền móng của con trai mình. Hãy nhìn xem, con trai ông bà đã đang đứng trên những nền tảng gì chứ? Bây giờ thì, con ông bà đã có thể đứng vững trên tảng đá vững chắc. 40 năm cuộc đời của con ông bà, nó đã chưa từng nhìn thấy ông bà ngồi với nhau để thảo luận nhưng giờ đã có.

Ông, tôi muốn cám ơn ông vì đã hiện diện. Bà, tôi cũng cám ơn bà vì đã ở đây vì con bà. Tôi rất chờ đợi những điều tốt đẹp sẽ xuất hiện trong đời của con ông bà lần nữa bởi sự can đảm từ phía hai ông bà. Tất cả mọi người ôm nhau nào. 

 

Gtus Group

#gtus_chương_trình_giáo_dục

#những_thắc_mắc_của_giới_trẻ

#coach_maria_phương_trần

Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=-_VGZQE5qQY

Blog: https://gtus-hapiness.blogspot.com/

Facebook: https://www.facebook.com/thinamphuong.tran

Facebook: https://www.facebook.com/GtusEnglish


0 nhận xét:

Đăng nhận xét