🔵 🎁🛫 CHỮA LÀNH MỐI QUAN HỆ #coach_maria_phương_trần
NTL: Này anh, tôi muốn anh hiện diện với tôi là người đàn
ông 40 tuổi, nghe những lời tôi nói như là một sự hỗ trợ. Những gì tôi nói với
anh ở đây chỉ có một mục đích duy nhất là giúp anh nhìn nhận trách nhiệm về những
hành vi của mình. Giờ tôi mời anh lắng nghe những gì con gái anh, người biết rất
rõ về anh cả đời nó, để giúp anh nhận biết rõ hơn về mình.
NTL: Con gái ah, con nói với ta rằng con rất hiếm khi gặp bố
con và con có cảm giác rằng con bị loại bỏ bởi bố của mình đúng không? Nhưng
còn bố con thì lại không thừa nhận điều đó và cho rằng nó không phải thế?
NTL: Lần cuối cùng con thật sự nói chuyện với bố mình là khi
nào?
Con: Tết năm 2020. Như vậy là gần 2 năm rồi.
NTL: Thật khó với anh để phải nghe như những lời chỉ trích từ
con gái mình đúng không? Bây giờ tôi muốn anh nhận thức được sự thiếu nhận biết
trong cách giao tiếp của anh với con mình. Bởi cách anh đang giao tiếp đó khiến
mối quan hệ của cha con anh bị đổ vỡ. Và điều đó cũng tương tự như anh và mẹ
anh bị đổ vỡ trong mối quan hệ. Bởi anh đang nhìn thấy họ đang tấn công anh.
NTL: Con gái, giờ ta đang ở bên con, hỗ trợ cho con. Giờ con
hãy nói ra cảm nghĩ của mình. Ta ở đây để giúp đỡ cho con. Con hãy chia sẻ trải
nghiệm của con, con cảm thấy gì, và trực giác con mách bảo điều gì hãy cứ nói
ra.
Con: Con cảm giác là một phút trước, bố hứa với con điều A.
Nhưng sau một phút, thì bố lại đổi ý không làm nó nữa. Và rồi cả nhiều tháng
sau đó, con cũng chẳng nghe tin tức gì từ bố. Bố cũng chẳng còn nhớ mình đã hứa
làm điều gì. Bố thậm chí còn chẳng có nổi cuộc nói chuyện đàng hoàng với con
gái, nhắn tin hay gọi điện thoại cho ra nghĩa của một người bố. Nói chuyện với
bố chỉ là bố tập trung vào bản thân mình, sống cho mình, thế giới của mình. Bố
chẳng thèm lắng nghe, tôn trọng cảm xúc của người khác. Nói chuyện với bố, con không
có cảm giác được an toàn, không vui, chỉ toàn sự khó chịu, tức giận ở lại.
Bố: Bố nghĩ là bố cũng có thời gian công việc của mình mà, bố
có ý định làm như vậy nhưng lại không thể….
NTL: Con có tin bố mình không?
Con: Con không tin lời nói của ông ấy. Bố đừng tức giận với
con vì con nói ra sự thật
NTL: Con đừng lo, người cha không chết vì buồn hay giận đâu
Con: Con cảm thấy là bố không đủ khả năng bảo vệ cho con
NTL: Điều đó khiến con cảm thấy như thế nào?
Con: điều đó khiến con bị tổn thương
NTL: Con có nghĩ mình là đứa con gái bị bố bỏ rơi không?
Con: đúng rồi ạ.
NTL: Bởi vì lí do gì hả con?
Con: Bởi vì bố con chẳng nói chuyện cho nghiêm túc, thậm chí
còn không muốn nhìn mặt nhau khi sống trong cùng ngôi nhà, không mở miệng chào
hỏi thăm hỏi nhau nữa cơ.
Bố: bố đã nói chuyện với con mà. Con chỉ nói chuyện với bố
khi con cần thôi. Vậy chính con mới là người không giao tiếp với bố, con mới là
người bỏ mặt bố.
NTL: này anh, tôi phải ngắt lời anh ở đây. Con anh chỉ nói về
những gì chúng cảm thấy rằng anh bỏ rơi chúng khỏi cuộc sống của anh. Là một
người bố anh không được nói trả lại, giải thích, tìm cách bảo vệ bản thân mình trước
con gái nhỏ của mình. Điều tốt nhất mà con anh đã làm là chia sẻ cảm xúc của nó
ra cho anh về việc anh đã bỏ rơi chúng.
Bố: Tôi không nghĩ như vậy, tôi cũng không cảm thấy tôi bỏ
rơi chúng.
NTL: Ah, anh không hề cảm thấy con anh nó không tin tưởng
vào anh ah. Vậy thì anh đang tự giả dối bản thân và tự ngắt kết nối cảm xúc với
con anh rồi đó. Đây là con anh, và anh đã chỉ lo nghĩ cho bản thân mình, anh
còn đang tìm cách bảo vệ, tìm cách chối cãi lỗi của mình, lại còn đổ lỗi lên
chúng và bắt chúng phải chịu trách nhiệm về những điều mà chúng trải nghiệm về
anh
Bố: Tôi đang cảm thấy mọi người đang tấn công vào cá tính của
tôi
NTL: Anh nghĩ là tôi đang tấn công cá tính của anh sao? Anh
không ổn đâu và con anh cũng không ổn tí nào. Hãy quay trở lại đây nói chuyện
nào. Đừng bỏ đi kiểu đó chứ. Anh là người lớn mà. Anh ở lại nào.
Tôi sẽ không bỏ đứa con gái của anh ở lại một mình đâu, và
tôi sẽ không rời đi như bố cô ấy đã đang làm với cô ấy chỉ vì không chịu nổi
nhiệt
Bố: Tôi cần ngừng lại một chút.
NTL: Con gái, nghe này. Chúng ta không nhất thiết phải đồng
thuận. Nhưng con có quyền được nói lên cảm nhận thật của con. Con hiểu chứ? Cảm
xúc của con quan trọng đối với ta và ta muốn con nói ra
Con: Con cảm thấy con làm bố tổn thương. Con không muốn làm tổn
thương bố con.
NTL: nhưng còn cảm xúc của con bị tổn thương thì sao?
Con: Nhưng con không muốn bố nổi khùng lên
NTL: Bố con là người lớn mà, ông ta không thể chết vì nổi
khùng đâu
Con: Và đó là lí do mà con cứ phải cố gắng mãi mà không biết
phải làm gì để giải quyết nó.
NTL: Con đã là một cô gái trên 18 tuổi và con có quyền được
nói lên cảm xúc của mình. Làm sao để chữa lành mà không nói ra chứ?
Bố: Tôi đã nghe con tôi nói. Mỗi lần tôi nói ra cảm xúc của mình tôi cảm thấy mình bị
tấn công.
NTL:
Không, đó không phải là tấn công. Đó là bộ lọc của anh và đó là cách anh nghĩ.
Điều tôi muốn nói để giúp
anh hiểu ra điều anh nói không giúp ích gì cả, để anh có một cách mới để hành xử
Bố: mỗi lần tôi muốn nói câu nói của mình, nói về cảm xúc của
mình thì tôi đã bị chặn lại, bà nhảy vào câu của tôi
NTL: Bởi vì tôi là người huấn luyện của anh, tôi đang huấn luyện anh chứ
không phải là tấn công anh vì cách anh đang làm không hiệu quả
Con: Con chỉ muốn nói ra điều con sợ phải nói với bố. Con
không nói là bố không làm tròn trách nhiệm làm bố, hay không làm gì cho con
trong vai trò làm bố. Con phải nói điều con phải nói, đó là khi bố có con trai,
con dâu, có cháu của bố thì bố chỉ dính với họ…mọi việc trở nên kì quặc bởi bố
chẳng quan tâm tới ai cả ngoài trừ bản thân bố
NTL: Là
một người cha, bạn cần ngồi xuống và lắng nghe con cái của mình. Và hỏi
điều anh cần phải làm của người bố là gì. “Bố có thể làm gì để con cảm thấy tốt nhất?” Chúng không quan tâm câu chuyện
kể lể của anh, chúng không quan tâm lời giải thích của anh, hay sự bảo thủ, cố
bảo vệ bản thân của anh. Anh chỉ cần xin từ chúng sự tha thứ và đâu là điều ngay lập tức anh sẽ
phải làm để đáp ứng nhu cầu của chúng?
Bố: Bố
xin con tha thứ cho bố vì con đã cảm thấy bị bỏ rơi bởi bố. Bố có thể
làm gì tốt nhất cho con lúc này?
Con: Con muốn bố gọi điện, nói chuyện với con thường xuyên
hơn. Thật sự hiện diện với con.
NTL: Đúng rồi, đó là cách anh cần làm để xây dựng mối quan hệ.
Anh đã bắt đầu cho việc chữa lành. Tôi rất biết ơn vì anh đã sử dụng tất cả khả
năng mà anh có để giải quyết sự việc ngay cả khi những điều đó không mang lại
hiệu quả để làm con anh cảm thấy tốt hơn. Bây giờ, con gái, con qua ôm bố con đi.
NTL: Anh có thấy anh và mẹ anh rất giống với anh và con gái
anh không? Cảm giác bị bỏ
rơi, bị bỏ mặc bởi
mẹ mình, bởi bố mình. Đó là một cuộc nói chuyện không dễ dàng. Có phải
anh cảm thấy khó khăn khi nghe những điều đó đúng không ?
Bố: Nhưng đó là điều tôi cần
NTL: Bây giờ anh nói đó là điều anh cần. Cái gì đã khiến anh
cảm thấy khó khăn?
Bố: Đó là tôi đã từng không thể hiểu được con tôi cảm nhận
gì?
NTL: Tôi có thể nói cho anh biết điều này không? Bởi vì anh
chưa từng được học cách để trở thành người cha hiện diện cho chúng và trao tặng tình cảm cho chúng bởi vì chính
anh cũng đã không có từ mẹ của anh. Và bây giờ, anh đã hiểu rõ trách nhiệm và vai trò là người bố của mình
là cần phải hành xử như thế nào với con của mình.
Gtus Group
#gtus_chương_trình_giáo_dục
#những_thắc_mắc_của_giới_trẻ
#coach_maria_phương_trần
Youtube:
https://www.youtube.com/watch?v=-_VGZQE5qQY
Blog:
https://gtus-hapiness.blogspot.com/
Facebook:
https://www.facebook.com/thinamphuong.tran
Facebook: https://www.facebook.com/GtusEnglish
0 nhận xét:
Đăng nhận xét